nhập cư trái phép

  • Cảnh sát Đài Loan cuối tuần qua bắt giữ 14 người Việt tìm cách nhập cư trái phép, trốn trên một tàu cá được lực lượng tuần duyên phát hiện ngoài khơi thành phố Đài Nam.

    Theo hãng thông tấn Đài Loan CNA, vụ bắt giữ diễn ra vào ngày 13/7. Lực lượng tuần duyên huyện Bình Đông nhận được tin báo trước đó vài ngày khi đang phối hợp điều tra một chuyên án buôn người xuyên quốc gia ở miền Nam Đài Loan.

    Nhóm tội phạm âm mưu lợi dụng giai đoạn hè, khi các tàu chấp pháp bận rộn với nhiều hoạt động tuần tra hàng hải và giải cứu trên biển, để đưa người Việt vào Đài Loan lao động chui.

    Sau khi tin báo được chuyển cho Văn phòng Công tố Huyện Bình Đông, một đội chuyên án gồm tuần duyên và cảnh sát thành phố Cao Hùng đã được thành lập để điều tra vụ việc.

    Khoảng 3h15 ngày 13/7, một tàu của tuần duyên Đài Loan chặn được tàu cá đáng ngờ ngoài khơi khu vực Thu Mậu Viên, một điểm du lịch cũ tại thành phố Đài Nam.

    Cảnh sát Đài Loan bắt giữ 14 người Việt trên tàu cá, điều khiển bởi 3 người Đài Loan, vào rạng sáng 13/7 gần thành phố Đài Nam. Ảnh: CNA

    Cảnh sát tìm thấy 14 người Việt gồm 8 nam và 6 nữ được vận chuyển bất hợp pháp trên thuyền. Có 3 nghi phạm buôn người bất hợp pháp là người Đài Loan bị bắt giữ.

    Theo hãng thông tấn Đài Loan, vụ việc sẽ được truy tố theo đúng Đạo luật Nhập cư. Nhóm 14 người Việt sau khi được thẩm vấn bởi các công tố viên sẽ được cho hồi hương.

    Viethome (theo Zing)

  • Một người đàn ông trẻ tuổi ở thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên mới đây nói với VOA rằng ông là “nạn nhân” của một đường dây đưa lậu người sang Mỹ làm việc chui, đã quay về Việt Nam và hiện đang bị đường dây này “uy hiếp” buộc phải trả món nợ hàng trăm triệu đồng cho chuyến đi.

    Ông Lâm Nguyên Bách, 31 tuổi, cho biết sự việc bắt đầu từ giữa năm 2017, khi một người bạn cùng tuổi tên là Hồ Hoàng Chương từ Mỹ về gặp và “mời” ông Bách đi làm nghề đánh bắt cua ở bang North Carolina với thu nhập từ 4.000 đến 5.000 đô la/tháng.

    Một đường dây giúp ông Lâm Nguyên Bách lấy visa du lịch Mỹ để đi làm chui, tháng 9/2017.

    “Việt kiều” Chương thỏa thuận miệng với ông Bách rằng chi phí để thu xếp cho ông sang Mỹ là 15.000 đô la (khoảng 350 triệu đồng). Số tiền này dùng để dựng lên một bộ hồ sơ giả nhằm xin visa du lịch Mỹ cho ông Bách.

    Khi ông bắt đầu đi làm ở Mỹ và đạt được thu nhập như đã hứa hẹn, tiền lương đó sẽ được trừ dần để trả cho số tiền phí 15.000 đô la, theo thỏa thuận, ông Bách kể lại.

    Có thể hoàn cảnh của cá nhân ông Bách và điều kiện của gia đình ông đã làm ông trở thành “mục tiêu” của ông Chương. Ông Bách lý giải với VOA:

    “Tại vì ông Chương biết tôi lúc này đang là lao động tự do, không có nghề nghiệp ổn định và tôi có 3 con, thì ông Chương nhắm vào tôi. Sau này tôi biết chắc là ông nhắm vào bố mẹ tôi, ông nhìn vào số tài sản của bố mẹ tôi để sau khi đưa tôi qua Mỹ sẽ quay về đòi nợ bố mẹ tôi, chứ không phải là cho tôi một công ăn việc làm ổn định”.

    Qua mặt Tổng Lãnh sự quán Mỹ

    Việc tạo ra một bộ hồ sơ giả để xin visa có sự tham gia của ít nhất 2 người bên Mỹ và 3 người ở Việt Nam, ông Bách cho VOA biết.

    Theo đó, “Việt kiều” Chương và một “Việt kiều” nữa có tên Lâm Nguyên Quang, 66 tuổi, “chế” ra một bức thư trong đó nói ông Quang, quốc tịch Mỹ, sống ở Oakland, bang California, là cha ruột của ông Lâm Nguyên Bách, mời ông Bách sang thăm.

    Cùng lúc, đầu đường dây bên Việt Nam “phù phép” biến ông Bách thành một nhân viên có thâm niên 3 năm tại Tập đoàn FPT với thu nhập 1.000 đô la/tháng, sinh sống tại một địa chỉ giả ở quận 7, thành phố Hồ Chí Minh, cũng như có sổ tiết kiệm650 triệu đồng tại một ngân hàng.

    Thông tin giả ông Lâm Nguyên Bách phải học thuộc để đi phỏng vấn visa Mỹ, 2017.

    Khoảng cuối tháng 8/2017, theo yêu cầu của đường dây, ông Bách tới Tp. HCM và ở đó nhiều ngày để “luyện tập” hỏi đáp về các thông tin giả, chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn visa tại Tổng Lãnh sự quán Mỹ. Ông Bách kể lại:

    “Họ đưa tôi các giấy tờ họ làm giả, yêu cầu tôi học thuộc, để khi vào Đại sứ quán Mỹ [nguyên văn] chắc chắn những câu hỏi này người của Đại sứ quán Mỹ sẽ hỏi tôi. Và họ cam kết với tôi là hồ sơ chắc chắn sẽ đậu 100%”.

    Làm theo những chỉ dẫn này, ông Bách được Tổng LSQ Mỹ cấp visa vào cuối tháng 9/2017 và 6 tháng sau, tháng 3/2018, ông Chương về Việt Nam đón và đưa ông Bách sang Mỹ.

    “Ông Chương này rất nhiều lần về Việt Nam. Mỗi lần về, ông lại dẫn một người sang Mỹ”, ông Bách nói với VOA.

    VOA cố gắng liên lạc với cả 5 nhân vật trong đường dây, gồm ông Chương, ông Quang, và 3 người ở Việt Nam, nhưng tất cả những người này đều không hồi đáp.

    Thất vọng, bỏ cuộc

    Hạ cánh xuống đất Mỹ, ngày đầu tiên của ông Bách là một chuyến đi dài trên 1 chiếc xe bán tải do ông Chương cầm lái, đi đến “nơi xa xôi hẻo lánh nhất” của North Carolina, ở miền trung Bờ Đông nước Mỹ.

    Ông Chương không có sẵn nơi ở tại địa điểm đó và mất 2, 3 ngày “đi loanh quanh” để thuê nơi ở, ông Bách nhớ lại.

    Tiếp đến, ông Chương giao ông Bách thu dọn đồ trên một con thuyền. Sau 10 ngày, ông Bách hoàn thành công việc, ông Chương bán hết số đồ đó và mới “nói thật” rằng “nghề cua mất mùa 2 năm nay, không làm được nghề cua nữa”.

    Giải pháp được ông Chương đưa ra là ông ta sẽ đưa ông Bách tìm nghề khác mà ông Bách chấp nhận được.

    Ông Lâm Nguyên Bách có vài ngày vui vẻ khi mới đến Mỹ, 2018.

    Trong trạng thái hoang mang, xem như “đã bị lừa”, ông Bách phó mặc cho ông Chương “chở đi loanh quanh” cho đến khi được giới thiệu “làm phụ hồ” cho một Việt kiều làm nghề mua nhà cũ, sửa lại để bán.

    Người chủ thầu này đồng ý thuê ông Bách, cũng như cho ông được thuê chỗ ngủ là phòng khách với giá 300 đô la/tháng. Sau khoảng 25 ngày làm việc, ông Bách bỏ cuộc. Ông nói:

    “Tôi quyết định là tôi không thể nào đi làm thế này được. Tại vì đầu tiên là làm không có bảo hiểm, bị tai nạn lao động là tôi phải chịu hết. Thứ hai, nghề này không ổn định vì ông chủ thầu này khi nào ông mua nhà ông mới kêu mình đi làm. Thứ ba, khi police [cảnh sát] tới, ông không bảo đảm cho tôi là police có bắt tôi hay không. Tôi không thể nảo làm việc chui ở nước Mỹ trong tình trạng hoảng loạn và lo sợ như vậy được”.

    Để về nước, ông Bách liên lạc với một người bà con xa của vợ, đi xe buýt mười mấy tiếng qua nhiều chặng đến bang Indiana, được đón ở đó rồi mua vé về Việt Nam.

    Trong khi có nhiều người ở Việt Nam xem nước Mỹ như một miền đất hứa, ước ao và bằng mọi giá để đến đó, chấp nhận làm những việc phạm pháp, ông Bách lại bỏ về. Ông phân tích thêm vớiVOA vì sao ông lại suy nghĩ, hành động trái ngược nhiều người khác:

    “Cơ hội công việc làm ở Mỹ rất nhiều, ví dụ như làm nail, thứ hai là làm phụ hồ như tôi, thứ ba là làm nghề biển, thứ tư là người ta trốn ở những nơi nấu ăn, nhà bếp, làm rửa chén, phục vụ. Những việc này chỉ phù hợp với những gia đình có quốc tịch Mỹ chấp nhận bao che, bao bọc cho gia đình họ qua Mỹ theo diện đi bất hợp pháp. Còn những người như tôi không có gia đình, họ hàng thân thích bên Mỹ sẽ rất dễ và chắc chắn sẽ bị cảnh sát bắt khi lao động chui”.

    Những người lao động chui cũng không có bảo hiểm và các quyền lợi như các công dân Mỹ, thậm chí điều xấu nhất có thể xảy ra là “chết ở một nơi nào đó trên đất Mỹ mà không ai biết tới”, đó là điều mọi người cần hiểu, ông Bách nói thêm.

    Côn đồ đòi nợ, nhà chức trách im lặng

    Không lâu sau khi ông Bách về đến nhà, ông Chương và những người trong đường dây tìm đến, “đòi nợ” về số tiền làm hồ sơ giả cho chuyến đi Mỹ.

    Ông Bách cho rằng thỏa thuận về công việc đã không đạt được như hứa hẹn, đồng thời yêu cẩu ông Chương chứng minh bằng giấy tờ về khoản nợ. Đáp lại, ông Chương “thuê dân xã hội đen’ đến bao vây nhà ông Bách, uy hiếp gia đình, kể cả bố mẹ ông Bách cho đến tận thời điểm hiện nay, tháng 11/2019.

    Phải chịu cảnh bị đe dọa, quấy rối kéo dài, ông Bách quyết định tố cáo đường dây làm hồ sơ giả với Tổng Lãnh sự quán Mỹ và công an địa phương, cho dù việc này cũng có thể ảnh hưởng trực tiếp đến ông vì ông đã tham gia một hoạt động không đúng luật. Ông đưa ra lý do:

    “Hiện tại là bố mẹ tôi đã già, con tôi đang nhỏ, mà những thế lực côn đồ không đi tìm tôi mà quyết định tìm tới những người thân của tôi. Tôi không thể nào để các thế lực này cứ xuống gia đình mình, uy hiếp gia đình, bố mẹ và con cái mình được. Đó là động lực để tôi tố cáo vụ án này. Tôi chấp nhận sẽ bị chịu trách nhiệm trước pháp luật. Tôi tố cáo hành động này thì mong pháp luật hãy làm đến nơi đến chốn”.

    "Dân xã hội đen" bao vây, hăm dọa gia đình ông Lâm Nguyên Bách, 2019.

    Trong một năm qua, ông Bách cùng gia đình đã trình báo cho nhà chức trách địa phương với đầy đủ các thông tin. Nhưng mãi cho đến ngày 12/11 bộ phận công an kinh tế thành phố Tuy Hòa mới mời mẹ của ông Bách đến hỏi câu chuyện phát sinh ra khoản nợ là như thế nào, chưa có bất cứ động thái gì điều tra về “đường dây làm hồ sơ giả để đi Mỹ”.

    Cũng trong thời gian qua, ông Bách và người thân đã gọi điện và nhiều lần gửi email tố cáo đến Tổng LSQ Mỹ, nhưng “chưa thấy phản hồi gì”. Ông cho biết:

    “Tôi có gọi điện đến Lãnh sự quán Mỹ ở Việt Nam. Người tiếp nhận thông tin của tôi ở LSQ Mỹ thì tôi có cảm giác là người này rất là thờ ơ, và người này nói với tôi là ‘không đủ thông tin’ về ông Chương, người này không chấp nhận và cúp máy”.

    VOA liên lạc bằng email đến Tổng LSQ Mỹ ở TP.HCM để tìm hiểu xem cơ quan ngoại giao này xử lý thư tố cáo của ông Bách ra sao, nhưng chưa nhận được câu trả lời của họ

    Một cựu nhân viên Tổng LSQ Mỹ có thâm niên lâu năm, am hiểu về việc xét cấp visa Mỹ cho VOA biết có “vô số” các vụ làm giả hồ sơ xin visa Mỹ, và mặc dù Tổng LSQ không ngừng tiến hành điều tra nhưng “không thể” xử lý hết, số vụ bị phát hiện chỉ là “phần nổi của tảng băng”.

    Lời tố cáo của ông Bách về đường dây đưa lậu người đi Mỹ làm chui được công khai với báo chí chỉ ít ngày sau khi xảy ra vụ việc đau lòng ở Anh, trong đó 39 di dân lậu người Việt bị phát hiện đã chết trong một xe container đông lạnh.

    Ông Bách khẳng định với VOA rằng đi lậu sang Mỹ là một “sai lầm” và khuyên rằng những người muốn đi Mỹ hãy đi “đàng hoàng”, nhờ người thân bảo lãnh đúng luật.

    Theo VOA Tiếng Việt

  • Sau những chuyến bay lòng vòng, chuyến xe vô định sẽ là nằm cốp ôtô để qua biên giới Mỹ, nếu thuộc 'hạng sang'.

    Luật sư Khanh, hiện sinh sống và làm việc tại Mỹ, chia sẻ với độc giả VnExpress bài viết về nạn nhập cư trái phép.

    Công việc thường ngày của tôi là luật sư. Theo thông lệ ở Mỹ, hàng năm, tôi đều dành một thời gian nhất định để làm không công nhằm giúp đỡ người dân nhập cư bất hợp pháp.

    Những vụ việc mà tôi nhận không phải là các vụ di trú thông thường như bảo lãnh đoàn tụ gia đình hay du học, mà là những vụ liên quan tới tị nạn, bị chồng hành hạ sau khi tới Mỹ, nạn nhân của các vụ buôn người... Vì vậy, tôi đã nhiều lần ngồi nghe những người di cư từ khắp nơi kể lể về hành trình đi chui tới nước Mỹ.

    Tất cả các cuộc hành trình đó đều chung một kịch bản: những khoản tiền hàng chục nghìn đôla được xuất ra trước cộng thêm một khoản phải trả khi tới nơi, giấy tờ giả, những chuyến bay lòng vòng, những chuyến xe không rõ đi đâu về đâu. Ai cũng đều bị bắt lại ở biên giới Mỹ và thường là nằm trong cốp xe, nếu họ thuộc về "hạng sang". Còn lại thì đi bộ tới biên giới hay chui lủi trong những chuyến xe tải nhét đầy người.

    Tất nhiên là rất nhiều người đi trót lọt và trở thành những lao động bất hợp pháp trên khắp nước Mỹ. Muốn kiếm họ rất dễ. Cứ tới chỗ nào có nhiều công việc nặng nhọc, lương thấp như lò mổ bò hay hái dâu ngoài đồng là sẽ thấy. Còn những người mà đã tới gặp luật sư thì toàn là bị bắt hay tự nguyện tới xin tị nạn, trong đó có cả những "nô lệ" đã được giải cứu.

    Vào năm 2001, một người Mexico đã tìm cách nhập cư trái phép vào Mỹ bằng cách biến mình thành ghế xe. Ảnh: Reuters

    Nhiệm vụ của luật sư là tìm mọi cách để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của thân chủ. Vì vậy các luật sư phải bỏ mọi quan điểm cá nhân sang một bên và không phán xét thân chủ của mình khi làm việc. Điều đó cũng giúp cho các luật sư đỡ bị ảnh hưởng khi phải tiếp xúc với những khổ đau mà thân chủ phải trải qua.

    Vì vậy nhiều lúc tôi và các đồng nghiệp phải ngồi yên với khuôn mặt vô cảm để nhai đi nhai lại những câu chuyện về bạo lực, đánh đập, trốn chui nhủi, bị nhốt trong xe, bị cướp, cái đói, và cả nạn tấn công tình dục. Rồi những ngày dài đằng đẵng bị giam ở các cơ sở di trú.

    Tất cả vì những lời hứa hẹn về một cuộc sống tốt đẹp hơn, hay là một khoản tiền lớn để về nước "làm vốn". Tôi không biết bọn buôn người khéo léo thế nào, nhưng đôi khi tôi tự hỏi liệu những người ra đi vì đói nghèo đó có thực sự là đói nghèo hay không? Có lẽ là có. Nhưng đến một nước phát triển để bị giam trong những trang trại nghèo nàn lạnh cóng và bị bóc lột tiền công thì có khá lên không? Tôi không biết và cũng không dám hỏi những người trong hoàn cảnh đó xem họ có gởi gì về cho gia đình hay không.

    Cũng một vài lần khác, tôi đến các nước Mỹ Latin để đi du lịch. Trên đường, hướng dẫn viên hay chỉ cho xem những ngôi nhà đẹp đẽ đang xây dang dở. Họ nói rằng gia đình này có người đi Mỹ gởi tiền về xây nhà nhưng chưa xong. Tôi cảm giác liệu ở Việt Nam có những ngôi làng như vậy?

    Số phận của những người di dân bất hợp pháp ở đâu chắc cũng như vậy. Đó là một chuỗi hy sinh và đầu tư đầy nguy hiểm, bao gồm cả tiền bạc, sinh mạng và thân thể. Thành công là một công việc khổ cực và hiểm nguy để đổi lấy những khoản tiền để cất lên những căn nhà đẹp đẽ và trống không ở quê nhà. Còn thất bại là cái chết thảm thương, bị giam cầm và kiếm được những khoản tiền nhỏ xíu với những món nợ to ra.

    Tôi cũng không biết tỉ lệ "thành công" so với "thất bại" là như thế nào. Tôi chỉ biết rằng đa phần những ai chịu bỏ tiền cho bọn buôn người dẫn đi đều biết rõ những hiểm nguy mà mình có thể gặp được. Liệu những người này có là nạn nhân hay không, hay là họ mới chính là thủ phạm đưa mình vào những mối hiểm nguy đó?

    Cũng như mọi khi, tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì mình là luật sư, có thể tiếp xúc với những chuyện như vậy mà không phải để nó vào lòng. Tôi chưa từng thấy một chiếc xe tải đầy xác chết nhưng những chiếc xe tải đầy người di dân đi chui thì đã thấy. Khoảng cách giữa cái chết và sự sống của họ có lẽ chỉ cách nhau chừng 30 phút, khi mà cảnh sát kịp chặn lại chiếc xe khả nghi và mở thùng ra trước khi họ chết ngạt.

    Theo VnExpress

  • Lời đầu chúc ace họ lưu có thật nhiều sức khỏe và may mắn.. !

    Sau 14 ngày ngồi trong song sắt của trại giam y nán sáng nay em đã hạ cánh an toàn có mẹ và con gái đón..

    Em xin gửi đôi lời tâm sự tới 500 ace họ lưu đang sinh sống và làm tại đài loan ạ..

    Nếu như ace là người bất hợp pháp thì hãy phòng túi hộ chiếu theo mình kèm 2 vạn và khoảng 1000 để ăn tiêu mua đồ cá nhân sinh hoạt trong trại .

    Có tiền có hộ chiếu mình chỉ phải ở 1 tuần là được về Việt Nam ạ.. 

    Còn những ai có hộ chiếu mà không có tiền.. Hoặc có tiền mà không có hộ chiếu. Hoặc có án ở bên này. Thì tối đa ngày ngồi trong trại là 52 ngày… Sau đó họ sẽ tự giải quyết cho mình về mà không phải mất đồng nào… 

    1 điều quan trọng nữa là. Hãy để phòng thân 4 hoặc 5 cái thẻ đt baby cacr và viết ra giấy mấy số điện thoại quan trọng để vào trong trại liên lạc ạ.

    Còn chuyện sinh hoạt thì cũng bình thường.

    6h30 dậy gấp chăn gối như trong quân đội vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng. Có thể là mì nấu canh cải. Hoặc cháo nấu bầu( chị em gọi vui là cháo bào ngư) Hoặc màn thầu với nước trà. Hoặc 1 gói mì tôm..

    Bữa trưa thì cơm rau 1 quả trứng luộc và nước canh. Có khi 1 cá trứng bằng ngón tay.. Ăn xong bữa trưa có 1 miếng hoa quả tráng miệng, khi thì miếng ổi, miếng dưa đen, miếng thanh long hay là quả chuối….Ăn xong đi ngủ 2 tiếng.

    Từ 12h đến 2 giờ dậy ngồi xem phim hoặc chơi bài…

    4h chiều điểm danh xong rồi tắm… .

    5h Bữa tối thì nhiều cơm hơn và nhiều hơn bữa trưa 1 miếng thịt gà. (3 miếng).

    Ăn xong xem phim..

    6h30 tắm tiếp…

    Tắm xong xem phim.. Chơi bài tùy thích..

    Nhưng chỉ được ngồi chứ ko được nằm…

    8h lại điểm danh xong rồi đi tắm…. Xong lại chơi bài xem phim…

    10h điểm danh rồi tắt đèn đi ngủ…

    Cho tới 6h30 sáng hôm sau lại tiếp diễn .

    Ace ạ.. Không ai muốn điều này xảy ra… Nhưng em nói để ace họ lưu tự phòng thân lo cho mình ạ…

    ơm hộp đài loan ăn như vậy mà nhiều người kêu ko ăn nổi thì vào trong trại sẽ biết nó ntn…

    Nói thật lòng nó không bằng 1 nửa cơm hộp… Mà chỉ hơn chó là ta dùng tay dùng thìa xúc cơm ăn thôi ạ.

    14 ngày đối với cá nhân em em thấy dài như 1 tháng 4 ngày vậy… Cả ngày không được nằm mà ngồi 16 tiếng chỉ ngồi giường gỗ rát hết mông phải ngồi xổm các bác ạ. Ăn uống thiếu chất. Đói bụng xuống cân thiếu máu hoa mắt chóng mặt..

    Nếu như ace nào đó chịu đựng được thì không cần chuẩn bị gì.. Nếu không may bị bắt sẽ ngồi không qua 52 ngày họ sẽ lo cho về mà không mất tiền ạ …

    …. Lần nữa chúc ace luôn may mắn và nhiều sức khỏe ạ.. ..(sẽ bị còng tay cho tới khi chúng ta lên khoang máy bay ạ.

    Viethome (Nguồn: fb Ánh Dương)

  • Sức khỏe Josue và Madeline đang xấu đi, lựa chọn duy nhất với Marili là để hai con 3-5 tuổi tự tìm đường vượt biên sang Mỹ.

    Gia đình nhỏ của Marili sống chen chúc trong một lều lụp xụp tại khu trại tị nạn Matamoros, bang Tamaulipas, Mexico, ngay cạnh biên giới phía nam nước Mỹ. Giống như hầu hết 1.600 người trong khu trại, Marili và hai con đã vượt biên tới Mỹ vào mùa hè này, nhưng bị trả về Mexico theo Quy trình Bảo vệ Người di cư (MPP) của chính phủ Mỹ.

    Hai con của Marili cùng hàng chục đứa trẻ khác trong trại gần đây đồng loạt bị ốm do phải ngủ ngoài trời trong thời tiết giá lạnh. Josue, 5 tuổi và Madeline, 3 tuổi, bị ho và tấy đỏ tay chân, các triệu chứng của bỏng lạnh, khi nhiệt độ tuần trước giảm xuống mức 2,7 độ C, nhưng ba mẹ con Marili chỉ có hai chiếc chăn mỏng để giữ ấm.

    Điều kiện tồi tàn của khu trại và thời tiết lạnh giá khiến bệnh tình của những đứa trẻ ngày càng xấu đi. Lo lắng, tuyệt vọng, nhiều gia đình đã quyết định để con vượt biên một mình tới Mỹ. 

    Một đứa trẻ đứng tại khu trại tị nạn Matamoros, bang Tamaulipas, Mexico hồi tháng 10. Ảnh: Reuters

    Marili, người đã dẫn theo hai con chạy trốn tình trạng bạo lực băng đảng ở Honduras, hiểu rằng quay trở lại quê nhà không khác gì tự sát. Khi biết được rằng trẻ em nếu không có bố mẹ đi kèm đều được phép vào Mỹ mà không phải tuân theo quy trình MPP, cô quyết định để hai con tự vượt biên.

    Người mẹ 29 tuổi gói ghém quần áo cho hai con và nhét vào tay Josue một mẩu giấy nhàu nát với nội dung "Con tôi đang bị ốm và ở Mexico này có quá nhiều rủi ro. Tôi không còn cách nào khác để đảm bảo an toàn cho chúng". Sau đó Marili dẫn hai con tới gần Cầu quốc tế Gateway bắc qua sông biên giới Rio Grande, nối Matamoros với Brownsville, Texas, và chỉ chúng đi tới chỗ ba nhân viên Cục Hải quan và Biên phòng Hoa Kỳ. 

    "Josue cầu xin tôi 'Đừng đuổi con đi'", Marili kể lại trong nước mắt. "Là một người mẹ, tôi hiểu đây là lựa chọn tốt nhất cho chúng". 

    Marili vừa khóc vừa nhìn theo bóng hai con băng qua hàng rào biên giới, không biết còn có thể gặp lại các con hay không. Cô hy vọng chúng sẽ tìm được đến chỗ bố, người đã vượt biên vào Mỹ và được phép ở lại trước khi chính sách MPP có hiệu lực. 

    Theo các nhân viên cứu trợ ở khu tị nạn, ít nhất 50 đứa trẻ đã vào Mỹ theo cách này trong ba tuần qua. Các gia đình tị nạn ở đây đều nói về việc khi nào sẽ gửi con qua Mỹ.

    Hơn 47.000 người di cư đã bị trả về Mexico kể từ khi MPP có hiệu lực vào tháng 1. Theo quy định này, tất cả những người di cư không có giấy tờ khi vượt biên vào Mỹ sẽ bị gửi trả lại Mexico và chờ đợi bên ngoài lãnh thổ Mỹ trong khi hồ sơ xin tị nạn của họ được xem xét. Quá trình này có thể kéo dài trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.

    Theo số liệu của tổ chức TRAC thuộc Đại học Syracuse ở New York, tính riêng trong tháng 9, có gần 1.000 người di cư trái phép vào Mỹ bị trả về Mexico, trong khi chỉ có 11 người được phép tị nạn ở Mỹ.

    "Tất cả rõ ràng chỉ là nói dối", Reyna, 38 tuổi, người đã gửi con gái Yoisie, 15 tuổi vào Mỹ tuần trước, cho biết. "Họ bảo chúng tôi chờ đợi, nhưng không ai ở đây được Mỹ chấp nhận cho tị nạn". 

    Người tị nạn bị trả về Mexico phải vạ vật ngoài trời trong khu rừng gần Cầu quốc tế Gateway và không nhận được sự trợ giúp nào từ Mỹ hoặc Liên Hợp Quốc. Họ may mắn nhận được đồ cứu trợ gồm lều bạt, quần áo và thực phẩm từ một nhóm hưu trí Mỹ và được một tổ chức phi lợi nhuận chăm sóc y tế.

    Giới chức Mỹ cho biết họ được thông báo từ nhiều tháng trước rằng chính phủ Mexico sẽ chuyển những người tị nạn đến một nơi tốt hơn. Tuy nhiên, lời hứa đã không được thực hiện.

    "Chúng tôi đã nghe về việc này nhưng không có đủ khả năng để giúp đỡ", Dora Giusti, người đứng đầu cơ quan bảo vệ trẻ em của UNICEF tại Mexico, cho hay. "Chính phủ Mexico nói rằng sẽ sớm chuyển người tị nạn ra khỏi bang Tamaulipas, nên chúng tôi đợi tới khi đó xem có thể giúp gì không".

    Cơ quan này cho biết các thành phố ở bang Tamaulipas, trong đó có Matamoros, là một trong những khu vực nguy hiểm nhất ở quốc gia này, nên các hoạt động cứu trợ gặp nhiều hạn chế.

    Chính quyền thành phố Matamoros đã biến một sân bóng rổ trong nhà thành nơi trú ẩn cho người tị nạn, với sức chứa khoảng 300 người. Tuy nhiên, khu này nằm khá xa nên người tị nạn cũng khó có thể tiếp cận và hiện cũng đã quá tải.

    Rufino Lopez và Odilia Reyes, người tị nạn Guatemala đang nói chuyện với Glady Canas (phải), người điều hành một tổ chức nhân đạo ở Matamoros. Ảnh: Washington Post

    Mỗi ngày, chính phủ Mỹ trả hàng chục người tị nạn về Mexico theo chính sách MPP. Họ được đưa thẳng tới khu tị nạn ở Matamoros và phải ngủ ngoài trời cho tới khi tìm thấy một cái lều cho mình. Khu trại tạm hiện có hàng trăm lều bạt nằm ven đường hoặc dọc theo bờ sông Rio Grande. Ở đây chỉ có một vài nhà tắm nên hầu hết người tị nạn phải tắm giặt ở ngoài sông.

    Đợt lạnh kéo dài ba ngày đã khiến nhiều đứa trẻ ở đây bị ốm. Gabrielle, 15 tuổi, đến từ San Pedro Sula, Honduras bị ho, trong khi hai đứa trẻ người Honduras khác là Sarai, 12 tuổi, bị nôn và Valeria, 5 tuổi, bị sốt cao.

    Megan Algeo, bác sĩ thuộc tổ chức y tế phi lợi nhuận Mỹ làm việc tại khu trại, cho biết hầu hết bệnh nhân là trẻ em, và phổ biến là các bệnh về đường hô hấp. Algeo đã từng phải thuyết phục nhân viên biên phòng Mỹ cho một đứa trẻ được vào Mỹ để cấp cứu.

    Các gia đình ở khu trại đã lập một nhóm Facebook để cùng thảo luận về các lựa chọn và những điều có thể xảy đến khi để con đến Mỹ một mình. "Tôi không thể gạt bỏ suy nghĩ rằng con gái tôi sẽ chết ở đây", Blanca, mẹ của Valeria, nói. 

    Họ đều có người thân ở Mỹ, nên muốn gửi con tới đó sống cùng người thân trong thời gian họ ở lại Matamoros chờ đợi xin tị nạn. Họ lo lắng cho những đứa con của mình nếu ở đây có thêm một đợt lạnh hay một trận lũ lụt giống như hồi tháng 9, hoặc bị các băng đảng tội phạm bắt cóc.

    Gabrielle mang theo một túi ni-lông chứa giấy tờ tị nạn đến Mỹ một mình, Sarai đi với bạn, và Valeria đi cùng người em gái 7 tuổi. Tất cả đang trong các trại tạm trú khác nhau ở Mỹ. Theo chính sách của Mỹ, những đứa trẻ nhập cư không có bố mẹ đi kèm, sẽ bị tạm giữ cho tới khi các nhà chức trách liên hệ được người thân tới nhận. 

    Glady Canas, người điều hành tổ chức nhân đạo Helping Them Triumph tại khu tị nạn Matamoros, cố gắng thuyết phục các gia đình không để con tới Mỹ một mình. 

    "Con bé bị ốm. Chúng tôi hết cách rồi. Một đứa trẻ không thể chờ đợi ở đây cả năm như vậy được", Israel, 40 tuổi, chia sẻ.

    Canas ôm lấy người đàn ông này an ủi. "Tôi không đồng ý với cách họ chọn, bởi một đứa trẻ cần có bố mẹ. Nhưng khi bạn quan sát nơi này, bạn sẽ hiểu được sự tuyệt vọng của họ", Canas cho biết. 

    Với nhiều gia đình ở đây, lý do họ phải rời bỏ quê hương là vì con và vì các mối đe dọa có thể làm hại chúng.

    Victor, 28 tuổi, đã rời El Salvador cùng với con gái Arleth, 10 tuổi sau khi cô bé bị một người có dính líu đến băng đảng tội phạm ở địa phương tấn công tình dục. Victor đã báo cảnh sát và gửi đơn kiện lên tòa án, khiến kẻ làm hại con gái anh phải ngồi tù 12 năm vì tội xâm hại tình dục trẻ vị thành niên. Sau vụ kiện, băng đảng tội phạm kia đã tìm đến nhà Victor và họ đã phải chạy trốn vào tháng 8.

    Victor và Arleth bị chính quyền Mỹ trả về Matamoros vào ngày 28/8 và phải ngủ ngoài trời suốt 15 ngày sau đó. Victor đã tìm được việc trong một nhà hàng Trung Quốc với mức lương 7 USD mỗi ngày, và cuối cùng đã có thể mua được một cái lều bạt cho hai cha con.

    Hai tháng sau, Arleth bị ốm và liên tục bị nôn. Lều của họ hai lần ngập trong nước mưa. Cô bé luôn cảm thấy sợ hãi khi gặp những nhóm người lạ kể từ sau lần bị xâm hại tình dục. Victor đã nhiều lần đưa Arleth đến gặp các bác sĩ từ thiện nhưng tình hình không được cải thiện.

    "Con bé nói với tôi 'Bố ơi, con muốn rời khỏi nơi này và được đến Mỹ'", Victor kể về phản ứng của Arleth khi anh trao đổi về việc để con đến Mỹ một mình.Victor đã đưa Arleth tới Cầu quốc tế Gateway để vào Mỹ vào tuần cuối cùng của tháng 10. 

    "Hai cha con tôi chưa bao giờ xa nhau", Victor nói rồi bật khóc. "Chúng tôi đã luôn ở cạnh nhau. Mọi người có thể cho rằng tôi là một người cha không tốt khi làm như thế. Với tôi, ngược lại, đây lại là lựa chọn tốt nhất tôi có thể làm để cứu con bé".

    Suốt một tuần sau đó, Victor không nhận được tin tức từ con gái. Arleth sau đó đã gọi về cho bà nội ở El Salvador và cho biết đang trong một trại tạm trú của chính phủ Mỹ ở Texas. Mẹ của Victor thông báo tin tức cho anh kèm theo một đoạn tin nhắn thoại của Arleth "Cha ơi, đừng lo nhé. Con vẫn ổn. Con mong cha con mình sớm được ở bên nhau".

    Victor cứ nghe đi nghe lại tin nhắn thoại của con gái và khóc. 

    "Sự thật là tôi không tin mình sẽ được chấp nhận tị nạn ở Mỹ, nhưng vì con bé tôi sẽ chiến đấu tới cùng. Tôi cũng không biết nữa", Victor cho hay. 

    Khu trại tị nạn ở Matamoros, bang Tamaulipas, Mexico, tháng 11/2019. Ảnh: AP

    Theo VnExpress