tìm người thân

  • Hàng chục năm sống trong cơ cực, 47 năm vô vọng tìm cha, bỗng một ngày "đứa con lai Mỹ" Trần Quang Hùng (Hùng lai) nhận được tin từ hội “Tình lai không biên giới” (TLKBG) đã tìm thấy cha mình.

    Niềm vui của cha con anh Trần Quang Hùng sau 47 năm mới gặp nhau. Ảnh: NVCC

    Khi kết nối với người tham gia hội TLKBG tại Việt Nam, tôi được biết chỉ còn vài tuần nữa "đứa con lai Mỹ" Trần Quang Hùng sẽ lên đường đến Mỹ đoàn tụ với cha và gia đình của ông. Tôi lập tức liên hệ với Hùng, ông phân trần: “Em sắp đi sang Mỹ rồi. Anh nên gặp những người chưa gặp may mắn tìm được cha để có thể giúp gì cho họ sẽ tốt hơn”.

    Song tôi nghĩ, câu chuyện cuộc đời và cuộc hội ngộ bất ngờ với người cha của Hùng rất đặc biệt nên cố thuyết phục để gặp.

    Chuyện tình cô gái Việt và người lính Mỹ

    Trần Quang Hùng đón tôi lên căn hộ chung cư tại quận 12 (TP.HCM), trông ông rất vui. Chắc chắn đó là tâm trạng của người con vừa tìm được cha sau 47 năm không còn một tia hy vọng. Nhưng khi tôi hỏi về cuộc đời, ông buồn bã: “Đó là một quãng đời bơ vơ, sương gió, khổ đau, nghèo khó”.

    Theo ông Hùng, mẹ kể lại bà gặp ba ông vào khoảng năm 1971. Lúc đó, bà giặt áo quần cho quân nhân ở căn cứ quân sự Mỹ đóng tại chi khu Minh Long, Quảng Ngãi. Ba ông thích mẹ ông vì tính tình chân chất, thật thà. Bà còn có tài nấu ăn rất ngon. Cuối tuần, ông hay về nhà bà ngoại ông cùng với bạn bè để được ăn những món ăn do chính mẹ ông nấu. Rồi họ yêu nhau.

    Bức hình chụp mẹ ông Hùng được cha ông Hùng lưu giữ đến nay. Ảnh: Quang Viên

    “Mẹ nói cấn thai tôi vào mùa hè đỏ lửa (1972 – PV). Khi đó, ba tôi vừa hết thời hạn đi lính nên về nước. Trước khi về Mỹ, ông muốn đưa mẹ tôi đi cùng, nhưng vì thương bà ngoại nên mẹ tôi không đi. Ba cũng không biết ngay thời điểm đó mẹ tôi đã có thai với ông”, ông Hùng chia sẻ.

    Từ khi sinh ra cho đến năm 17 tuổi, ông Hùng sống với mẹ. Đó là quãng đời sống trong nghèo khó, cơ cực. “Tôi phải cùng mẹ xin ở nhà người khác. Hai mẹ con phải đi làm cho họ để kiếm miếng cơm. Tôi theo mẹ đi cắt lúa, trồng khoai, chăn bò, chăn vịt... Thời đó, những người con lai luôn bị kỳ thị, dè bỉu”, ông kể.

    Sau 17 tuổi, nghe theo lời một người hàng xóm, ông vào Bình Thuận để tìm kiếm một cơ hội đổi đời. Nhưng, người hàng xóm đem bán ông cho một gia đình làm con nuôi. Thời gian ở Bình Thuận, ông làm đủ việc vất vả như cuốc mướn, đốt than... để kiếm cơm. 

    Ba ông Hùng và mẹ kế. Ảnh: Quang Viên

    Một thời gian sau, Hùng bị bán thêm lần nữa cho một gia đình ở TP.HCM. Những người mua ông đều hy vọng có thể làm hồ sơ cho cả gia đình “ăn theo” diện con lai Mỹ được sang Mỹ.

    Vào thời điểm chính phủ Mỹ siết lại các yêu cầu xác định con lai thì những giấy tờ, bằng chứng của gia đình mua ông chưa đủ thuyết phục. Từ đó, ông bị đẩy ra ngoài. Ông lang bạt kiếm sống tại Sài Gòn với đủ thứ nghề.

    “Thất học từ nhỏ nên chẳng ai nhận mình làm việc gì lương kha khá. Tôi phải đi bán cơm cho người ta, chạy bàn phục vụ quán nhậu, chăm sóc vườn... Miễn sao có miếng cơm sống qua ngày”, ông tâm sự.

    Ông Hùng quyết chí làm việc để kiếm sống và mong gom góp được chút ít tiền về thăm mẹ. Nghiệt ngã, chưa kịp về thăm mẹ, năm 1997 mẹ ông mất. “Tôi nghĩ cuộc đời mình đã chấm hết”, ông ứa nước mắt.

    Ông Hùng chưa hết xúc động khi kể lại chuyện đời mình. Ảnh: Quang Viên

    Cuộc đoàn tụ đẫm nước mắt

    Hùng lập gia đình năm 2000 với người vợ làm việc ở tại một trung tâm y tế quận. Nhưng cái kết có hậu trọn vẹn hơn, sau 47 năm, Trần Quang Hùng tìm lại được cha thông qua phương pháp thử DNA do hội TLKBG giúp đỡ.

    Năm 2018, mẫu thử DNA được gửi đi. Một thời gian ngắn, hội TLKBG thông báo đã tìm được ông nội, bà nội mang dòng họ Hibdon.

    Sau đó, hội còn tìm ra được người em ruột, thử DNA hai anh em đều trùng khớp. Người em của ông Hùng từ Colorado tức tốc báo cho bố ở Arizona và cuộc có gặp gỡ đẫm nước mắt giữa cha con ông Hùng. 

    “Ba liền gọi cho tôi bằng video messenger. Ông nghẹn ngào gọi “Con trai! Con trai! Sorry, sorry!”. Tôi và ba nhìn nhau nói không được nhiều mà khóc rất nhiều. Ông về Mỹ lấy vợ năm 1979, bây giờ 70 tuổi rồi”, ông Hùng hạnh phúc tâm sự.

    Cha ông Hùng và mẹ kế chụp cùng vợ chồng ông Hùng tại Việt Nam. Ảnh: Quang Viên
    Anh em cùng cha của ông Hùng hội ngộ anh. Ảnh: Quang Viên

    Tháng 5.2019, cả gia đình gồm ba, mẹ kế, em trai, em gái đời sau của ba ông Hùng cùng về Việt Nam. Đón cả gia đình ba tại sân bay Tân Sơn Nhất, hai cha con cứ ôm nhau khóc.

    Hơn 10 ngày ở Việt Nam, cha con ông nói chuyện rất nhiều. Ông Hùng có con trai giỏi tiếng Anh nên dịch lại cho ba và ông nội. “Ba tâm sự, ngoài chiến tranh thì ba rất thương yêu người Việt Nam. Nhất là những người dân ở quê, dù nghèo nhưng rất hiếu khách. Ba còn nói yêu mẹ tôi bởi tính cách mộc mạc của bà và những món ăn dân dã của vùng đất Quảng Ngãi bà nấu rất ngon. Còn mẹ kế thì tốt bụng vô cùng. Bà cứ luôn miệng nói “Con trai quý của tôi. Con trai quý của tôi...”, ông Hùng bộc bạch.

    Sau 47 năm, người lính Mỹ mang tên William Martin Hibdon gặp được đứa con. Ông và vợ đã đích thân đến Lãnh sự quán xin được đưa Trần Quang Hùng cùng vợ con về Mỹ ngay trong chuyến bay ngày 4.6.2019. Tuy nhiên, Lãnh sự quán Mỹ tại Việt Nam không thể phá vỡ nguyên tắc. Cũng chẳng phải đợi chờ lâu, ngày 30.10.2019, sau khi hoàn tất cả thủ tục cần thiết, cả gia đình ông Hùng đã lên đường để hội ngộ với gia đình cha ông, định cư ở Mỹ.

    Trước ngày lên đường tôi gặp ông Hùng lần nữa. Ông rơm rớm nước mắt: “Chuyện đoàn tụ với ba và gia đình ba đến bây giờ tôi vẫn cứ nghĩ đó như giấc mơ. Nhưng Việt Nam vẫn mãi mãi là quê hương trong trái tim tôi. Dù có cay đắng, ngọt bùi... thì đó là nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Hơn nữa, tôi còn người mẹ mãi mãi nằm xuống nơi này....”.

    Theo giáo lý nhà Phật, mọi thứ đều có nhân duyên. Tôi tin "đứa con lai Mỹ" Trần Quang Hùng đã tạo nhân duyên tốt để có cái kết có hậu như ngày hôm nay.

    Theo Thanh Niên

  • Nguyễn Dũng (biệt danh Dũng "điên) từng là tay “anh chị” trong giới con lai. Từng cướp giật, móc túi, đánh nhau ở Việt Nam, qua Mỹ cũng làm đại ca xã hội đen, lãnh án tù treo nhưng nay, Dũng “gác kiếm", hoàn lương.

    Nguyễn Dũng làm việc sữa chữa ô tô ở Mỹ.

    Một người phụ nữ ở Việt Nam rất am hiểu về giới con lai tiết lộ với tôi về cuộc đời như phim của Nguyễn Dũng. Đề nghị chị giúp kết nối để tìm hiểu anh ta, chị nói: “Cuộc đời của người đàn ông này “dữ dội” quá, không dễ gì anh đồng ý lên báo”. Song chị vẫn tự tin mình "thuyết phục được”.

    Vì lẽ, chị đã góp phần kéo Dũng “điên” ra khỏi vũng lầy tội lỗi, nay họ thành đôi bạn rất thân. Cuối cùng, tôi cũng liên hệ được với Nguyễn Dũng và phải  thuyết phục rất nhiều anh mới mở lòng.

    Chuyện tình phi công Mỹ và cô gái Việt

    Gương mặt Dũng “điên” nhìn khá “lạnh”, nhưng nụ cười rất hiền. Luận về nhân tướng, không ai nghĩ rằng Dũng là tay giang hồ khét tiếng một thời làm mưa làm gió tại Việt Nam và trên đất Mỹ.

    Dũng kể: “Tôi là kết quả mối tình của mẹ với người cha phi công Mỹ đóng quân ở sân bay Cam Ranh, Nha Trang”. Thời kỳ đó, bà Trần Thị Hoa (mẹ ông) làm việc giặt ủi cho binh lính Mỹ. Nhiều lính Mỹ mê bà Hoa vì bà rất xinh đẹp. Ba ông có “số má” hơn nên mới “cưa đổ”.

    Chàng phi công đẹp trai rất yêu cô tình nhân trẻ đẹp, mua tặng căn nhà ở đường Trần Phú, TP. Nha Trang, cho lính dưới quyền bảo vệ, đưa đón bằng xe Jeep.

    Cuộc đời Dũng "điên" rẽ sang trang khác khi mẹ bán ông khi ông khoảng 7 tuổi.

    Năm 1969, Nguyễn Dũng ra đời. Sau đó ba ông mãn hạn quân nhân phải về nước. Ông cũng tha thiết đưa mẹ con bà Hoa về Mỹ, nhưng bà Hoa lại không muốn rời xa Việt Nam.

    Chiến tranh kết thúc, những đứa con lai và mẹ chúng lâm vào khó khăn, nghèo túng. Bà Hoa phải bán căn nhà ở Nha Trang, bán luôn Nguyễn Dũng lúc khoảng 7 tuổi cho một gia đình ở Quảng Ngãi. Còn bà bắt đầu một cuộc chạy trốn để che giấu thân phận, tránh điều tiếng.

    Tuổi thơ dữ dội của đứa con lai

    “Tuổi thơ “dữ dội” của tôi bắt đầu từ đây. Hàng ngày tôi đi chăn trâu, cắt cỏ... Thế mà gia đình nuôi vẫn bỏ đói. Nhiều hôm đào trộm khoai ăn sống để cầm hơi. Những trận đòn roi tê tái thịt xương cũng không tránh khỏi”, giọng buồn buồn ông kể.

    Đến năm 11 tuổi, một người bạn của mẹ rỉ tai: “Mày là con lai. Mẹ mày vào Nam rồi. Mày sống khốn khổ như vậy sao không đi tìm mẹ?”. Nhiều đêm, Dũng khóc thầm vì nghĩ đến mẹ, vì tủi thân bị hành hạ. Cậu cũng muốn chạy trốn khỏi ngôi nhà “địa ngục”, nhưng chẳng biết tìm mẹ phương trời nào.

    Một ngày đi chăn trâu, bụng đói meo, Dũng bẻ trộm mía để ăn. Bị phát hiện, những trận đòn roi kinh hoàng hơn trút xuống. Sau một đêm thức trắng, Dũng quyết định chạy trốn.

    “Đi bộ từ Quảng Ngãi vô đến Đồng Nai mất hết hơn một tháng rưỡi. Dọc đường xin ăn, tối ngủ ở hiên nhà người ta. Tôi cũng không biết bao giờ mới gặp được mẹ giữa mênh mông trời đất này”, ông kể.

    Thật kỳ lạ, sau đêm ngủ thiếp dưới hiên nhà xa lạ, sáng ra có người lay anh dậy và kêu lên: “Trời! Thằng lai (tên mọi người thường gọi Dũng khi nhỏ), con bà Hoa!”. Hóa ra, người này bạn của bà Hoa ở quê vào đây lập nghiệp. Mẹ ông cũng ở cách đó ba căn nhà.

    Dũng kể, 17 tuổi, ông đã sống bất cần đời, trở thành một tay anh chị của nhóm con lai Đồng Nai.

    “Bà ấy qua nhà gọi mẹ tôi đến. Mẹ nhận ra tôi nhưng không dám gọi con mà bảo gọi dì, rồi gửi tôi cho người bạn này nuôi, vì mẹ đã lấy chồng khác”, Nguyễn Dũng bùi ngùi.

    Đến lúc người chồng của mẹ mất, Dũng được mẹ đem về nhà sống với những đứa em khác cha. Nhà mẹ nghèo rớt mồng tơi, ông bắt đầu ăn xin về nuôi những đứa em nhỏ hơn mình...

    Giang hồ ở Bến xe miền Đông và đất Mỹ

    17 tuổi, ý thức khá đầy đủ về thân phận mình, lại gia nhập nhóm con lai có cảnh ngộ tương tự, Nguyễn Dũng trở nên lì lợm, sống bất cần đời, trở thành một tay anh chị của nhóm con lai Đồng Nai.

    “Tôi xuống bến xe Miền Đông móc túi mang tiền về cho các em lai trong nhóm sống lây lất qua ngày. Tôi sẵn sàng đánh nhau, thậm chí đâm chém nếu ai động đến anh em lai. Tôi có biệt danh Dũng “điên” từ đó”, Nguyễn Dũng không giấu diếm.

    Có lần nhóm con lai của Dũng “điên” bị ném lựu đạn nhưng chưa kịp nổ, không hề do dự Dũng cầm quả lựu đạn ném xuống cống cứu sống hàng chục con lai. Sau sự kiện này, anh em trong nhóm con lai càng nể phục. Những băng nhóm khác khi nói đến Dũng “điên” cũng xanh mặt. 

    Khoảng năm 1981, bà Hoa lại bán ông cho một gia đình để họ làm giấy tờ đi Mỹ. Cuối cùng, năm 1986, Dũng được Lãnh sự quán Mỹ cấp visa định cư. Đến Mỹ, Dũng được gặp cha. Trớ trêu người cha vẫn nhận ông là con, nhưng kiên quyết không chấp nhận vào dòng họ.

    “Có lẽ, ông nghĩ tôi sẽ làm ô uế dòng họ, hoặc gánh nặng thêm tài chính khi ông đã nghỉ hưu. Đó là niềm vui chưa trọn vẹn của tôi. Tôi đã khóc rất nhiều”, Dũng nói.

    Ở Mỹ, ban đầu không có việc làm, “ngựa quen đường cũ”, Dũng “điên” lại gia nhập băng nhóm tội phạm ở Bắc Cali. “Tôi đi đòi nợ thuê. Thậm chí đâm chém với các băng nhóm khác. Rồi tôi bị án tù. Ra tòa, xét nhiều yếu tố, tòa cho phép tôi hưởng án treo", ông kể.

    Dũng "điên" hoàn lương

    Cuộc đời Dũng còn có thêm một vết thương lòng lớn, đẩy ông vào cảnh éo le hơn. Cô vợ, người được anh bảo lãnh sang Mỹ, chia tay để lại hai đứa con. Dũng phải lao vào làm việc cật lực để nuôi con, cho chúng ăn học.

    “Tình phụ tử thiêng liêng đã kéo tôi về từ cõi chết", Dũng "điên" nói về biến cố giúp ông thức tỉnh.

    “Tôi đi đánh cá. Sau đó phụ việc ở hãng sửa chữa, tân trang xe hơi. Tìm tòi học hỏi dần cũng lên thợ chính. Đời tôi quá khổ, thiếu tình thương cả cha lẫn mẹ và đen tối. Tôi không muốn con giống mình. Chúng phải được ăn học đàng hoàng, sống có ích cho xã hội”, ông ngậm ngùi.

    Dù ẩn mình hơn lúc mới qua Mỹ, tuy nhiên, Nguyễn Dũng vẫn là thủ lĩnh trong bóng đêm của dân xã hội đen. Nhưng, sau cơn đau tim chìm vào hôn mê sâu, rồi tỉnh dậy bởi nghe tiếng kêu khóc thảm thương của đứa con gái, ông bắt đầu thức tỉnh.

    “Tình phụ tử thiêng liêng đã kéo tôi về từ cõi chết. Vậy phải sống đàng hoàng hơn vì con. Tôi quyết làm lại cuộc đời”. Nguyễn Dũng “gác kiếm”, rời khỏi băng nhóm tội phạm.

    Người bạn của ông Dũng ở Việt Nam cho biết, sau này có một người phụ nữ xinh đẹp, con nhà gia thế ở Việt Nam yêu ông. Nhưng khi Dũng "điên" về Việt Nam đặt vấn đề cưới thì cha cô kia kịch liệt phản đối. Ông ta quăng một cọc tiền lớn nói: “Anh mua con tôi bằng chừng này tiền không?”. Nguyễn Dũng khẳng khái: “Cháu không mua tình yêu bằng đồng tiền, cũng không coi trọng đồng tiền bằng tình nghĩa”.

    Sau đó, Dũng khuyên cô gái chấm dứt tình yêu, dù rằng trong lòng còn thương. Đem chuyện này hỏi Nguyễn Dũng, ông giải thích: “Nếu vì tôi mà cô đó và cha mẹ đoạn tuyệt nhau thì không muốn”. Đến bây giờ, Nguyễn Dũng vẫn gà trống nuôi con.

    * Vì lí do riêng tư, tên nhân vật trong bài đã được thay đổi

    Theo Thanh Niên

  • Là con lai Mỹ, Nguyễn Việt Quốc mỏi mòn tìm cha mẹ gần 50 năm. Mang hai án tù tổng cộng 17 năm, khi ra tù Quốc quyết làm lại cuộc đời vì con. nhưng hệ lụy bám riết khiến cô con gái học giỏi phải bỏ học.

    Ông Quốc đau đáu về người cha ruột của mình. Ảnh: QUANG VIÊN

    Hẹn gặp, ông bảo với tôi: “Nhà báo phải tới nhà vào buổi sớm. Nếu tới trưa, nắng nóng không thể ngồi nổi trong căn nhà lợp tôn, thuê 1,5 triệu đồng/tháng đâu nghe”. Theo chỉ dẫn của ông Quốc, tôi phóng xe đến ấp 3, xã Phạm Văn Hai, H.Bình Chánh, TP.HCM. Căn nhà thuê của ông nằm trong hẻm nhỏ vòng vèo của khu dân cư rất nghèo, tìm toát mồ hôi rồi... cũng gặp. 

    "Nghèo khó, đau khổ, thất học... khiến tôi như con thú hoang"

    Ông Quốc sinh năm 1969 ở Tuy Hòa (Phú Yên). Từ nhỏ đến 1975, ông sống với bà ngoại nuôi Nguyễn Thị Tuyết Minh (còn gọi là bà Thừa) tại khu Chóp Chài. Sau đó, sống với mẹ nuôi là Nguyễn Thị Tuyết Khánh (đi Mỹ năm 1972). Nhà mẹ nuôi còn có người em Nguyễn Cao Ly.

    Cho đến bây giờ, ông Quốc chưa hề gặp mẹ ruột. Ký ức về người cha cũng rất mờ nhạt. “Chỉ nghe ngoại nuôi nói ba là đại úy phi công, đóng quân ở sân bay dã chiến Chóp Chài thuộc tỉnh Phú Yên”, ông nói.

    ''Cháu đi học không được thêu tên trên áo. Đi thi thì phải chờ đến cuối cùng mới có tên vào phòng với các bạn học chính thức. Cháu cũng từng đánh nhau với những bạn bè khi họ ác ý trêu rằng: “Ba mày lai Mỹ, mẹ mày lai Miên, còn mày lai ch...'', Con gái ông Nguyễn Việt Quốc.

    Sau 1975, ông Quốc vào Nha Trang, tá túc ở nhà thờ. Được cho đi học, nhưng mỗi lần đến trường bị bạn học trêu “Mỹ lai”, ông tức quá đánh lại, rồi bỏ học năm lớp 6. “Người nuôi mình cũng nghèo quá, cơm không có ăn, áo quần không có mặc. Hai anh em phải mặc đồ may bằng bao cát. Tôi phải đi làm lúc mới hơn 10 tuổi đầu. Ra đồng bắt cá, lên núi đốt than... đem  bán kiếm tiền nuôi em”, ông nhớ lại.

    Người con lai nay đã 50 tuổi nhưng chưa từng gặp cha mẹ ruột. Ảnh: QUANG VIÊN

    Lớn hơn một chút, ông Quốc đi gỡ phế liệu. Một hôm, ông lượm được quả mìn rồi cưa lấy thuốc nổ bắn cá, lấy nhôm bán. Chẳng may quả 81 nổ, mảnh xuyên mắt cá chân, tay đứt 3 ngón. Ông đưa cho tôi xem bàn tay bị thương và nói: “Quả 81 nổ, bị vậy đại may. Có người đi cùng với tôi đã bỏ mạng vì cưa mìn”.

    Năm 1989, bà ngoại nuôi và đứa em lai khác cha của ông tên là Nguyễn Cao Ly được đi định cư ở Mỹ vì còn có đầy đủ giấy tờ chứng minh. Còn với ông Quốc, những giấy tờ cần thiết để đủ điều kiện định cư ở Mỹ theo diện con lai đã bị một người khác chiếm đoạt. Giọng trầm buồn, ông Quốc tâm sự: “Một mình ở lại bơ vơ. Nghèo khó, đau khổ, thất học... khiến tôi như con thú hoang”.

    Ngay năm đó, ông lang bạt vào Sài Gòn, xin vào ở nhà một người quen để làm phụ hồ. Tuần đầu chưa quen việc, bị cai thầu chửi, cuối tuần không phát lương, ông Quốc uất nghẹn bỏ việc.

    “Đói quá, trở thành thằng ăn trộm. Tôi chuẩn bị một cây súng giả, dao rồi đột nhập vào một nhà ăn trộm. Ý định của tôi khi lấy được tiền, nếu bị phát hiện sẽ mang dao và súng giả ra dọa để thoát thân. Nhưng cuối cùng tôi bị bắt”, ông nói.

    Dù hoàn lương, ông Quốc vẫn chưa hết bị ám ảnh bởi điều tiếng con lai, tù tội...Ảnh: QUANG VIÊN

    Ông Quốc nhớ như in: “Tháng 4.1989 tôi bị bắt. Sơ thẩm kết án 9 năm. Phúc thẩm còn 7 năm. Ở  tù ở trại giam Đồng Găng (Khánh Hòa) được 3 năm, được tạm hoãn thi hành án vì bị bệnh phổi và đường ruột”.

    Ra tù, nghĩ đến những người con lai được đoàn tụ với cha, trong đó có đứa em nuôi như mình, nhiều lần ông Quốc tự hỏi “tại sao mình lại ra nông nỗi này?”. Bản năng thú hoang của ông lại trỗi dậy. Ông đến gặp người giữ giấy tờ chứng minh con lai của mình mà họ viện cớ đã mất, để hỏi cho ra lẽ.

    Ông kể: “Tôi đột nhập vô một đơn vị quốc doanh đánh cá ở Nha Trang lấy cắp một khẩu súng AR 15. Lúc đó các đơn vị này được trang bị súng. Tôi đi bộ băng rừng 3 ngày 2 đêm tìm đến nhà người giữ giấy tờ của tôi. Lúc đó, dự tính nói với họ nếu không trả giấy tờ tôi sẽ tự sát. Thế nhưng, có người báo trước nên họ gọi công an đến bắt khi tôi chưa kịp hành động. Tôi đeo thêm án tù 8 năm, chồng thêm 4 năm án cũ thành 12. Vào trại Xuân Phước (Phú Yên) năm 1992, đến năm 2000 thì được đặc xá”.

    Ra tù, ông Quốc vẫn lang thang, không nhà không cửa. Sau đó ông gặp cô bạn học cũ. Cô này đã có 2 đứa con nhưng con không cha. Hiểu hoàn cảnh của ông Quốc, cô đề nghị ông về sống chung. Họ trở thành vợ chồng từ đó.   

    "Nhà tù dạy những bài học làm người "

    Hỏi có oán hận cha mẹ không, ông Quốc trầm ngâm lắc đầu: “Không. Nhưng rất buồn. Ước gì tôi gặp lại cha mẹ mình một lần. Dù họ đã bỏ tôi lạc lõng bơ vơ giữa cuộc đời này hơn 50 năm”. Tôi hỏi tiếp: “Có lẽ trong thâm tâm anh mong muốn đi Mỹ để thay đổi cuộc sống?”, ông lắc đầu: “Điều quan trọng tôi muốn tìm lại cha mình. Nếu ổng chết thì còn dòng họ. Còn muốn đi cũng chỉ vì tương lai của những đứa con. Đời tôi coi như bỏ rồi. Vậy mà các con ở đây cũng không được học đến nơi đến chốn dù có đứa rất ham học và học giỏi ”.

    ''Rũ bỏ quá khứ buồn đau, đen tối... tôi tự đứng lên với mong ước sẽ sống tốt hơn, gieo nhân lành để gặt được quả tốt, không chỉ cho mình mà cho con cho cháu về sau'', Ông Nguyễn Việt Quốc.

    Thu nhập chỉ trông chờ vào vợ may gia công đồ tang bữa có bữa không, anh đi làm “thợ đụng” ở chùa, đang ở nhà thuê, gia cảnh quá nghèo đành để con nghỉ học là điều dễ hiểu.

    Ông Quốc khi còn làm bảo vệ ở trường mẫu giáo và con gái. Ảnh: QUANG VIÊN

    “Gia đình không có hộ khẩu, không có KT3, con không được học chính thức mà phải học theo dạng phổ cập, nhiều điều thiệt thòi lắm. Nghiệt ngã hơn, các con tôi vẫn còn mang tiếng con của người cha lai tù tội. Chúng bị bạn bè bị dè bỉu, xa lánh khi đến trường”, ông kể.

    Tiếp lời ba, Hiếu Dung - cô con gái luôn đạt học sinh tiên tiến hoặc giỏi vừa nghỉ học về may đồ tang với mẹ buồn thiu nói: “Cháu đi học không được thêu tên trên áo. Đi thi thì phải chờ đến cuối cùng mới có tên vào phòng với các bạn học chính thức. Cháu cũng từng đánh nhau với những bạn bè khi họ ác ý trêu rằng: “Ba mày lai Mỹ, mẹ mày lai Miên, còn mày lai ch...".

    Mới đây, ông Quốc được hội “Tình lai không biên giới” giúp đỡ thử ADN. Kết quả xác định lai châu Âu 48%. Tuy nhiên, ông vẫn chưa kết nối được với phả hệ dòng họ bên cha. Và ông tiếp tục chờ đợi điều kỳ diệu. Giờ đây, mỗi ngày ông đến chùa làm những việc lặt vặt để kiếm tiền về nuôi gia đình.

    Cô con gái của ông Quốc luôn đạt danh hiệu học sinh tiến tiến, học sinh giỏi. Ảnh: QUANG VIÊN
    Con gái ông Quốc nghỉ học, phụ mẹ may đồ. Ảnh: QUANG VIÊN

    Ông Quốc nói: “Tôi có thể làm bất cứ điều gì miễn là không phạm pháp và mất đạo đức để nuôi vợ nuôi con. Tuổi trẻ mình chôn vùi rồi. Mong sao con mình đỡ khổ, có tương lai tươi sáng hơn”.

    Từ chuỗi ngày gian khó, tù tội... ông nghiệm ra rằng, nhà tù dạy những bài học làm người. Còn đạo và đời cho ông một cái nhìn nhân ái hơn: “Chuyện gì trên đời cũng có luật nhân quả. Rũ bỏ quá khứ buồn đau, đen tối... tôi tự đứng lên với mong ước sẽ sống tốt hơn, gieo nhân lành để gặt được quả tốt, không chỉ cho mình mà cho con cho cháu về sau”.

    Theo Thanh Niên