về quê ăn Tết

  • Vợ tôi tức tối vì mình bỏ công sức và tiền bạc ra để đưa đón bác Việt kiều suốt cả tuần mà chẳng nhận lại như mong đợi.

    Trở về sau chuyến tháp tùng vợ chồng ông bác ở Mỹ về quê ăn tết, vợ ngồi ngẩn ngơ rồi quăng cái phong bì lì xì của con lên bàn trang điểm kèm tiếng thở dài: “Biết keo kiệt cỡ này thì chẳng mất công làm gì”. Nhìn thấy 2 tờ 50 đôla chìa ra một nửa ngoài phong bì là tôi kịp hiểu chuyện nhưng không lên tiếng vì biết vợ đang thất vọng lại “giận cá chém thớt”.

    Chuyện vợ chồng bác ruột của vợ định cư ở nước ngoài sẽ về quê đón tết đã được bàn tán râm ran ở nhà ngoại vài tháng trước. Mấy người rục rịch sắp xếp việc đón ở sân bay, bố trí chỗ nghỉ ngơi và dự kiến đưa vợ chồng bác đi chơi khi về nước.

    Sau gần một ngày vật vã chen lấn ở sân bay, nhà vợ cũng đón được vợ chồng bác Việt kiều. Những ngày tiếp theo, vợ bỏ việc nhà cho tôi lo dù tết đã cận kề để đi theo chân vợ chồng bác. Ảnh minh họa

    Vợ tôi tham gia rất nhiệt tình vào việc này, thậm chí cô ấy còn dò hỏi trước những món ăn yêu thích của bác để tiếp đãi. Tôi cứ nghĩ do bác xa quê lâu năm nên mọi người mới nhớ thương chờ đợi đến vậy.

    Đến ngày vợ chồng bác về, cả nhà thuê hẳn chiếc xe ô tô 36 chỗ ngồi để đi đón kèm thêm một chiếc xe hơi 4 chỗ của gia đình. Vợ còn muốn tôi bỏ buổi tất niên ở nhà nội để cùng ra sân bay đón bác nhưng tôi không đồng ý. Vợ tỏ ra khó chịu dẫn hai đứa con cùng đi, trong khi con bị say xe ngất ngưởng.

    Sau gần một ngày vật vã chen lấn ở sân bay do bị trễ chuyến, nhà vợ cũng đón được vợ chồng bác Việt kiều. Hai đưa con tôi thất thần trở về khi phải nằm ngồi uể oải, thậm chí nhịn đi vệ sinh vì quá đông người ở sân bay cộng thêm say xe nôn thốc nôn tháo.

    Trái hẳn với dự định của mọi người, vợ chồng bác chọn ở khách sạn thay vì về nhà người thân. Lúc đầu, mọi người trong nhà cũng nhiệt tình lắm, tranh nhau đưa đón nhưng sau vài lần đi ăn uống cùng vợ chồng bác thì cứ lảng ra dần chỉ còn vợ tôi đi cùng.

    Những ngày tiếp theo, vợ bỏ việc nhà cho tôi lo dù tết đã cận kề để đi theo chân vợ chồng bác. Nếu vợ đi một mình thì không vấn đề gì đằng này lại đem con theo để bác nhớ mặt. Ba mẹ con thuê xe đưa hai bác đi mua sắm, đi chơi, đi ăn, đi thắp hương tảo mộ …

    Điều đáng nói, sau mỗi lần đi về, vợ thường càm ràm vợ chồng bác sòng phẳng quá. Ai đời Việt kiều về nước cùng đi mua sắm, vợ mua có cái túi xách và lấy cho con bộ váy mà không thanh toán giùm, của ai người nấy trả trong khi cháu mất công thuê xe đưa đón cả ngày.

    Tôi cười bảo vợ: “Do em muốn đưa đón bác như thế chứ họ có nhờ đâu. Bác còn nói ở khách sạn cho đỡ phiền mọi người mà”. Dù có vẻ hơi thất vọng nhưng vợ vẫn tiếp tục đưa con theo hai bác đi khắp nơi.

    Đến tận hôm qua, hai bác lì xì sớm cho các cháu để về bên ngoại thăm tết thì vợ tôi hụt hẫng thật sự. Vợ cứ hy vọng con tôi sẽ nhận được lì xì xứng đáng với công sức vợ bỏ ra để phục vụ hai bác. Nhưng nhà bác Việt kiều lì xì đều như nhau, không phân biệt gì cả, mỗi đứa 50 đôla.

    Vợ tôi tức tối vì mình bỏ công sức và tiền bạc ra để đưa đón hai bác suốt cả tuần mà chẳng nhận lại được gì hơn cả. Tôi nghĩ, vợ thất vọng do đã hy vọng quá nhiều chứ vợ chồng bác cư xử như thế là hợp lý.

    Theo tôi được biết, thu nhập của hai bác bên đó chỉ ở mức trung bình nên gần chục năm mới về quê đón tết một lần do chi phí khá nhiều. Riêng chuyện lì xì mỗi đứa nhỏ từng đó tiền đã mất mấy chục triệu rồi. Chuyện vợ nhiệt tình đưa đón là vợ muốn thế, chứ hai bác không nhờ vả. Nếu vợ tôi không tính toán thiệt hơn, vô tư đón tiếp bác thì giờ chẳng phải bực bội như thế này.

    Theo phunuonline

  • Tết lại về rồi - một năm nữa lại trôi qua. Em là một người Việt đang sinh sống ở Mỹ luôn luôn muốn về quê đón tết cùng gia đình.

    Nhưng em luôn cảm thấy “sợ và ngại” về VN ăn tết nên cứ chần chừ chưa mua vé.

    Mấy ngày hôm nay mọi người lại bàn nhau việc về ăn tết thì tiêu hết bao nhiêu, cho người nhà bao nhiêu tiền mà em hãi quá.

    Em xin giới thiệu qua về bản thân, em qua Mỹ được mấy năm, hiện đã làm chủ shop nails nhưng hơn 1 năm nay mới chính thức vác cho mình mác “Việt Kiều”. Năm ngoái cũng là lần đầu em về quê ăn tết mọi người ạ. Vui không thể tả nổi khi mình được gặp lại bạn bè, người thân. Nhưng rồi nó lại làm em cực kì buồn (và tức) khi chỉ trong chưa đầy 14 ngày em tiêu hết gần 20 ngàn đô.

    Em choáng, quá choáng luôn mọi người ạ. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần là mình làm ăn được chút xíu thì chia sẻ cho người thân, nhưng số tiền em tiêu bằng cả năm trời dành dụm của em bên này.

    Vừa về tới nhà, bố mẹ em đã giục phải sang nhà bác A, bác B biếu chút tiền, vì ngày xưa bác giúp mình này nọ. Thực sự em không tiếc khi biếu mọi người quà cáp hay cho tiền những gia đình cực khó khăn, nhưng đằng này có vẻ như sau đó họ khoe nhau hay sau ấy. Tới chơi với em mà em cảm giác như là muốn được em cho tiền. 1-2 người còn đỡ, chứ cả chục gia đình lần lượt tới thì em thực sự choáng. Mà lúc đó đâm lao phải theo lao, cho người này không cho người kia thì còn bị nói nữa.

    Thế rồi nói tới việc đi ra ngoài ăn, chơi. Cứ tầm 7h tối là mấy anh chị em họ em chuẩn bị quần áo xong hết, chờ em đi chơi cùng (Vì em bị coi như cái ngân hàng di dộng mà). Em hỏi vì sao nghỉ sớm thế thì lại bảo: ôi có khách đâu, đóng cửa sớm cho khỏe. Em thiết nghĩ, ở bên này giờ đó mình còn phải làm hục mặt ra, 8h-9h tối mới được ăn vội bát cơm rồi còn lo cho con cái. Thế mà ở VN mọi người sống tận hưởng quá.

    Còn chuyện này nữa mới làm em ấm ức cho tới tận giờ, và nó cũng là lý do em đang chần chừ không muốn về lần này: 

    Cái hôm em ra sân bay để qua lại Mỹ, em có đồ gì cũng để lại cho mấy đứa em, có chút tiền lẻ em cũng để cho tụi nó tiêu hết. Tự dưng có bà cô bên chồng em cố xin đi cùng xe lên tận sân bay, rồi trong người cứ kiểu như úp mở gì đó. Mãi em mới hiểu ra là muốn... xin em ít tiền trước khi em bay. Nể quá em lại phải vay của bố mẹ chồng đưa cho bà cô thêm mấy triệu.

    Sang tới đây em nghĩ lại số tiền mấy chục ngàn tiêu trong 2 tuần mà xót xa. Ở bên này mình làm cực khổ từ 9h sáng tới 9h tối phục vụ khách, tuần làm gần như 6-7 buổi. Bữa trưa có khi phải ăn vội 2-3 phút, nhà thì phải đi ở thuê, chung đụng, chật chội, không có thời gian lo cho con cái - chỉ mong kiếm được nhiều tiền nhất khi còn có khả năng. Ấy thế mà về VN như đi đốt tiền luôn.

    Em là chủ shop còn có dư dả chút tiền mà còn như vậy thì những thợ nails lương thấp thì chắc 10 năm mới dám về 1 lần mất.

    Em biết là không phải ai về VN cũng phải cho tiền, nhưng có vẻ như chuyện này cũng xảy ra thường xuyên với bạn bè em.

    Thực sự em rất muốn về với bố mẹ tết này, nhưng em đã trót nói không về rồi, anh chị nghĩ em nên làm gì để họ hàng họ bớt kì vọng vào mình đi?

    Viethome